Thông tin liên hệ
- 036.686.3943
- admin@nguoicodonvn2008.info
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
***
Chiều xuống thật chậm. Từng cơn gió lùa qua khung cửa, mang theo hương hoa sữa thoảng nồng thứ hương quen thuộc mỗi khi mùa thu ghé về. Anh đứng tựa ban công, tay cầm tách cà phê đã nguội, lặng nhìn những áng mây trôi về phía xa xăm. Từ lâu, anh vẫn sợ những buổi chiều như thế này khi gió đủ khẽ để lay động ký ức, và lòng đủ trống để nghe lại tiếng em trong im lặng.
Em rời đi đã hơn hai năm. Không một lời hứa, không một cái nắm tay tạm biệt. Chỉ là một sáng mùa đông, em biến mất như chưa từng bước vào đời anh. Người ta nói, thời gian có thể chữa lành mọi vết thương, nhưng có những nỗi nhớ chẳng cần chữa, bởi càng chạm vào càng thấm thía rằng đó là điều đẹp nhất từng có.
Ngày ấy, anh và em gặp nhau trong một buổi chiều mưa. Em ngồi dưới hiên nhà, áo mưa trong suốt, cười khi nhìn những giọt nước rơi từ mái ngói xuống. Anh khi đó chỉ là một chàng trai lặng lẽ, bước đến mượn chút chỗ trú, chẳng ngờ lại trú nhầm vào ánh mắt ai. Từ đó, những ngày của anh bắt đầu có thêm màu nắng thứ ánh sáng dịu dàng mà chỉ em mới có thể mang đến.
Họ từng đi qua bao con phố, từng ngồi bên nhau nơi quán cà phê nhỏ cuối đường. Em thích gió, còn anh thích nhìn em cười trong gió. Có lần anh trêu, “Nếu một ngày em đi xa, anh biết tìm em ở đâu?”. Em chỉ mỉm cười, “Thì hãy tìm trong những cơn gió… vì em sẽ gửi nỗi nhớ vào đó.”

Câu nói ấy, ngày xưa anh xem là đùa, còn bây giờ lại là điều anh tin nhất.
Mỗi khi gió về, anh lại thấy tim mình se sắt. Có lẽ, ở đâu đó, em vẫn gửi điều gì đó cho anh một lời chào lặng lẽ, hay chỉ là chút ký ức còn sót lại. Có những buổi tối, anh nghe tiếng gió thổi qua hàng cây, tưởng như nghe thấy tiếng em cười khẽ. Thế là anh ngồi đó, để mặc cho nỗi nhớ đi qua, nhẹ như hơi thở mà dài như một đời người.
Đã có lúc, anh tự hỏi: “Nếu ngày ấy anh giữ em lại, liệu mọi thứ có khác đi không?” Nhưng rồi anh lại thôi. Bởi yêu thương vốn chẳng phải là níu kéo, mà là chấp nhận. Em đi như một cơn gió. Đến và rời đi thật tự nhiên, để lại trên vai anh một chút lạnh, và trong tim anh một khoảng trống đủ để nhớ mãi.
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.
Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Tác giả: WinD - blogradio.vn
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
3 việc bạn chỉ có thể làm với ChatGPT Work, còn ChatGPT thông thường thì không
Hướng dẫn dùng tính năng "Đã lên lịch" trên Meta AI
Cách tắt overview AI trong phụ đề video TikTok
TOP trợ lý AI cho CEO, quản lý và founder tốt nhất
6 prompt Gemini biến ảnh chân dung thành sticker pastel
TOP trợ lý AI cho CEO, quản lý và founder tốt nhất
TOP công cụ AI quản lý chiến dịch PPC tốt nhất
8 website chuyển văn bản thành giọng nói tốt nhất
Tổng quan về Microsoft IQ cho agent trong Copilot Studio
Prompt thiết kế banner khai giảng năm học mới các cấp học
Hướng dẫn tạo emoji AI cho thiết kế Canva
Vì sao AI Agent vẫn cần Machine Learning truyền thống?
10 phần mềm tạo nhạc bằng AI tốt nhất năm 2026
Llama vs ChatGPT: Nền tảng AI nào tốt hơn?
AI Voice Agent là gì? Tìm hiểu cách thức hoạt động của trợ lý thoại AI
Hướng dẫn tạo câu hỏi trắc nghiệm trên Gemini
TOP trang web tạo ảnh AI tốt nhất
Hướng dẫn chi tiết cách tạo Data Table trên n8n: Tối ưu hóa hệ thống dữ liệu tự động
8 câu lệnh Gemini xóa chi tiết thừa khỏi ảnh
Cách sử dụng AI Video Remix trong Google Photos