Em thương anh, anh à

Thứ năm - 12/02/2026 21:28

 Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à".

***

Khi em đã học cách không gọi tên anh nữa, bác sĩ nói em tiến triển rất tốt. Ông ấy mỉm cười , gật đầu ,ghi chép điều gì đó vào hồ sơ bệnh án. Một trang giấy mỏng, sạch sẽ, không có chỗ cho những thứ như ký ức hay tình yêu đã chết. Em ngồi đối diện ông, đặt hai tay ngay ngắn lên đùi. Em nhìn thấy mình trong tấm kính phản chiếu sau lưng ông: tóc ngắn, gương mặt xanh sao, hốc hác, đôi mắt trũng sâu, không còn dáng vẻ xinh đẹp và tươi tắn như ngày nào.

Ông hỏi "Dạo này em còn nghe thấy giọng nói đó nữa không". Em lắc đầu, không phải là em không nghe thấy, mà vì em không còn muốn trả lời nữa. Trước đó vài tuần, em vẫn còn gọi tên anh mỗi đêm Không phải là gọi bằng điện thoại. Điện thoại đã bị thu từ lâu. Em gọi bằng giọng mình, bằng cổ họng khô rát, bằng tất cả phần còn lại của em vẫn chưa kịp chết theo anh , em vẫn tin rằng anh chưa chết, anh đang ở đâu đó chờ em tới.

Em gọi anh trong phòng bệnh khóa cửa Em gọi anh ngoài hành lang trắng toát với mùi thuốc sát trùng nồng đậm Em gọi anh kể cả khi bị trói tay vào giường vì lên cơn hoảng loạn "Anh ơi". Không ai trả lời. Nhưng em vẫn gọi, vì im lặng còn đáng sợ hơn.

Ngày em được họ đưa vào viện, em vẫn đang mặc chiếc áo dính máu của anh. Máu đã khô, chuyển sang màu nâu sẫm, cứng lại ở cổ tay áo, mùi đã vơi bớt. Y tá nói phải thay đồ. Em lắc đầu . Bốn người liền giữ lấy em , nhưng không ai dám dùng lực mạnh. Có lẽ họ cũng sợ làm vỡ thứ gì đó đã nứt sẵn.

Em ôm chặt chiếc áo vào ngực. Không khóc. Không gào. Chỉ nói đúng một câu lặp đi lặp lại. "Anh lạnh"

Vào những ngày trước khi bị đưa vào viện, em sống trong căn nhà của hai đứa. Em nấu cơm cho hai người. Em dọn giường bên phải, chừa chỗ trống bên trái. Em mở đèn phòng khách mỗi tối, vì anh không thích nhà tối. Em nói chuyện một mình, nhưng luôn quay sang phía anh hay ngồi. Em tránh nhìn lên bàn thờ, vì em chưa quen việc yêu một người giờ chỉ còn tồn tại ở trong khung gỗ. Đêm nào cũng vậy, em cũng chờ anh về. Đến khi trời sáng.

Một tháng trước khi xảy ra tai nạn, em từng đùa rằng nếu một ngày anh biến mất, em sẽ sống thế nào. Anh ôm em từ phía sau, cằm đặt lên vai em. "Em sẽ ổn thôi. Người anh thương không tầm thường, em là cô gái có bản lĩnh mà, anh tin em"

Em đã tin vào điều anh nói. Khi đó em không biết rằng những mất mát không cho phép con người ta đủ dũng cảm để chếp chận sự thật.  "Em nhớ anh".

Buổi sáng hôm đó, anh hôn lên trán em trước khi đi.  "Anh sẽ về sớm". Anh nói. Em càu nhàu vì anh quên mang áo khoác. Em chạy theo đưa áo, còn dặn: "Đi đường chú ý xe cộ, nhìn trước ngó sau rồi hẵng sang đường, đừng đi nhanh"

Anh cười. Nụ cười đó sau này trở thành thứ giết chết em mỗi khi nhắm mắt lại. "Giá như em chưa từng nói đùa câu nói đó, thì giờ đây anh vẫn đang bên em, đúng không anh?"

Ngày anh chết, em không khóc.

Cuộc gọi đến vào lúc ba giờ chiều. Một giọng đàn ông lạ. Những từ ngữ tưởng như chỉ có trên phim, nhưng chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện trong đời mình: tai nạn, cấp cứu, không qua khỏi.

Em hỏi lại rất bình tĩnh: "Anh ấy có đau không?". Đầu dây bên kia im lặng. Thế là em đã biết rồi, em đã hiểu rồi. Em gác máy đứng rất lâu trong phòng khách. Không ngồi xuống. Không ngã quỵ. Chỉ đứng, như thể nếu em động đậy, cả thế giới sẽ sụp đổ theo.

Tiếng còi xe cứu thương vang lên, em cào vào da thịt mình để chắc chắn rằng mình vẫn đang tồn tại, em và anh đã từng yêu nhau sâu đậm thế nào. Không phải kiểu yêu khiến người khác phải ghen tị. Mà là kiểu yêu khiến thế giới trở nên đủ đầy đến mức không cần ai khác.

Anh nhớ em thích uống nước ấm. Anh nhớ em ghét ăn hành. Anh nhớ em không thích đi tất vào mùa đông, nên thường hay dùng đôi tay ủ chân cho em mỗi khi trời lạnh. Nhưng bây giờ ai sẽ làm điều ấy cho em. Chúng ta va vào nhau những lỗ hổng, mà không hay biết rằng nếu một ngày, khi một người biến mất, lỗ hổng ấy sẽ nuốt trọn người còn lại.

Trước khi yêu anh, em là một người bình thường. Em không biết rằng não người có thể tự tắt cảm xúc để tự vệ. Em không biết rằng trầm cảm không phải là buồn, mà là không còn cảm thấy mình còn tồn tại. Em không biết rằng mất một người có thể giống như mất đi chính mình.

Bây giờ, em ngồi trong phòng bệnh, nắng rơi từng mảnh nhỏ xuống sàn. Em không còn gọi tên anh nữa. Không phải vì em quên. Mà vì em hiểu: người chết không nghe thấy. Bác sĩ nói em đang dần hồi phục. Y tá nói em ngoan hơn trước. Mọi người đều vui vì em không còn khóc. Chỉ có em biết: Em không khóc, vì nếu khóc nữa, em có thể sẽ chết theo anh thật sự.

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ.

Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống.

“Em thương anh, anh à”

Tác giả: RBI - blogradio.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

  Ý kiến bạn đọc

THỐNG KÊ TRUY CẬP
  • Đang truy cập36
  • Máy chủ tìm kiếm11
  • Khách viếng thăm25
  • Hôm nay10,831
  • Tháng hiện tại276,998
  • Tổng lượt truy cập14,134,362
QUẢNG CÁO
Phan Thanh Phú
Quảng cáo 2
Liên kết site
Đăng nhập Thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Thăm dò ý kiến

Bạn thấy Website cần cải tiến những gì?

Lịch Âm dương
Máy tính
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây