18:50 ICT Thứ hai, 19/02/2018
.: Có những mối quan hệ cũng giống như tấm kính, thà ngồi yên nhìn nó vỡ, còn hơn nhặt lại những mảnh vỡ để tự làm đau mình. :.

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 35


Hôm nayHôm nay : 4084

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 101318

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4044984

Quảng cáo

 
 
Quảng cáo 2
Quảng cáo

Nhận tin qua e-mail

Tỷ giá ngoại tệ

Tháng Hai 19, 2018, 6:04 pm
Code Buy Transfer Sell
AUD 17,439.63 17,544.90 18,159.55
CAD 17,539.15 17,698.44 18,391.89
CHF 23,662.81 23,829.62 24,763.31
DKK - 3,650.96 3,862.93
EUR 27,401.73 27,484.18 28,447.03
GBP 30,745.63 30,962.37 32,047.08
HKD 2,823.86 2,843.77 2,961.11
INR - 347.83 370.84
JPY 205.20 207.27 214.53
KRW 19.04 20.04 21.85
KWD - 74,517.63 79,447.32
MYR - 5,655.68 5,877.28
NOK - 2,795.38 2,957.68
RUB - 386.64 441.99
SAR - 5,961.09 6,355.45
SEK - 2,750.40 2,892.67
SGD 16,742.97 16,861.00 17,486.63
THB 697.61 697.61 745.53
USD 22,665.00 22,665.00 22,735.00

Trang Chủ » Chuyên mục » Chuyện tình yêu

Người em yêu là anh của quá khứ

Thứ sáu - 09/02/2018 12:06
Người em yêu là anh của quá khứ

Người em yêu là anh của quá khứ

Anh có biết tuyệt vọng là như thế nào không? Là khi chính đôi bàn tay của mình xóa bỏ, đạp nát đi cái khu vườn đẹp đẽ mà mình tạo nên. Là khi em luôn cố bảo lý trí gắng chống chọi cho con tim ngưng rên rỉ để đi qua cơn giông bão này. Là khi tình yêu xây dựng trong ba năm bỗng hóa thành tro tàn trong vòng ba giây. Là khi lời hứa hẹn bị buông bỏ giữa đường đời, và đó cũng là khi người thân yêu nhất trở thành người xa lạ nhất.

***

blog radio, Người của quá khứ

Đêm đã khuya, cố nhớ một người không nên nhớ. Trong đêm hiu quạnh, vết thương cũ lại nhói đau. Mối tình này càng yêu càng xa lạ, em chỉ trách bản thân đã quá thật lòng, không chút hoài nghi khi cứ nghĩ chúng ta sẽ mãi bên nhau trọn đời. Nhưng sau ngần ấy năm xa cách, chúng ta gặp lại nhau giữa ngã ba đường, vẫn hình bóng ấy, vẫn đôi mắt nhìn em đầy trìu mến ấy, nhưng giữa chúng ta chỉ là người của quá khứ mà thôi.

Mối tình này, chúng ta là gì của nhau? Cái bong bóng thủy tinh mà anh và em nhào nặn bằng tình yêu của thanh xuân của tuổi trẻ ngần ấy năm qua còn lại gì, phải chăng thứ còn lại chỉ là bóng đen bao phủ con đường đi tới tương lai.

Không biết tự bao giờ tinh yêu của chúng ta chỉ quẩn quanh các chủ đề về cơm áo gạo tiền. Trước đây anh đâu có lạ lẫm như thế. Em biết áp lực xã hội, áp lực gia đình khiến anh mạnh mẽ hơn, nhưng mạnh mẽ không có nghĩa là đổi thay mọi thứ từ ngoại hình tới tính cách anh à.

Anh ăn mặc đẹp hơn, chải chuốt hơn, em không trách.

Anh công tác, tiệc tùng thâu đêm, em không hề phiền muộn.

Anh bỏ bê buổi hẹn hò cuối tuần với em vài lần, em cũng đã làm ngơ.

Nhưng anh biết điều gì làm em vô cùng thất vọng không, đó là ngày anh đứng trước mặt người con gái khác, nói em là gánh nặng của anh. Anh biết rằng em chưa bao giờ đòi hỏi anh bất cứ điều gì. Ngày ấy là sinh viên, em và anh cùng nhau chia góp, san sẻ mọi thứ với nhau, không phải hạnh phúc lắm sao. Khi tốt nghiệp, vì tính chất công việc của anh, em không bao giờ phàn nàn vì sao hôm nào anh cũng say bí tỉ, anh có biết mùi chua chát của mùi rượu hòa chung mùi nước hoa nồng gắt của người con gái khác khiến em như ngừng thở không. Trong cơn say, anh gọi tên người con gái khác, anh có cảm nhận được nỗi đau đớn của em lúc đó không. Nhưng vì yêu, em mù quáng nhẫn nhịn, vẫn trân trọng mối tình này. Còn anh thì sao, anh dần phá nát nó nhưng lại đổ lỗi cho em ư? Anh có biết hai từ ích kỉ được viết như thế nào không?

blog radio, Người của quá khứ

Anh à, tình yêu ba năm vẫn không đủ cho anh gìn giữ cho em một chút danh dự cuối cùng sao anh. Giữa một rừng người dự tiệc, anh sánh bước cùng người con gái khác, tay khoác tay nhau. Anh để thể diện của em bị lạc trôi tới tận chân trời nào rồi hả anh? Anh lướt qua em như chúng ta chưa hề quen biết. Anh nỡ lòng nào dội nước vào trái tim em giữa ngày đông buốt giá ấy. Mọi người nhìn anh cùng cô ấy bước bên nhau, họ xem em như một trò cười, như một con rối trong một vở kịch chưa khép.

Em lạnh lùng cười khẩy và quay bước rời đi khỏi bữa tiệc. Anh có biết tuyệt vọng là như thế nào không? Là khi chính đôi bàn tay của mình xóa bỏ, đạp nát đi cái khu vườn đẹp đẽ mà mình tạo nên. Là khi em luôn cố bảo lý trí gắng chống chọi cho con tim ngưng rên rỉ để đi qua cơn giông bão này. Là khi tình yêu xây dựng trong ba năm bỗng hóa thành tro tàn trong vòng ba giây. Là khi lời hứa hẹn bị buông bỏ giữa đường đời, và đó cũng là khi người thân yêu nhất trở thành người xa lạ nhất. 

Ta chia tay nhau, buông nhẹ nhàng. Bởi em biết giờ có trách có giận, có bơi móc, tìm kiếm những sai lầm, tổn thương anh gây ra cho em thì cũng chỉ đổi lại được hai từ chia tay. Do đó, em chọn cách quay lưng nhẹ nhàng như hư không. Em không trách, không móc, không khóc cũng chẳng than trách, níu kéo làm gì. Em chỉ tiếc là sau tất cả mối tình đã qua càng yêu càng xa lạ. Ta xa nhau từ đấy!

Và ngày gặp lại nhau sau vài năm cách xa biền biệt không tung tích, không biết do vô tình hay hữu ý, chúng ta gặp lại nhau giữa ngã ba đường. Vẫn hình bóng ấy, vẫn đôi mắt nhìn em đầy trìu mến ấy, nhưng giữa chúng ta chỉ là người của quá khứ!


Tác giả bài viết: Tiểu Thiên Tranh – blogradio.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Bài đăng mới hơn

Bài đăng cũ hơn

 

Đăng nhập thành viên

Thăm dò ý kiến

Bạn thấy nội dung Website ra sao?

Cần sửa đổi, bổ sung nội dung

Được

Hay

Lưu niệm