18:47 +07 Thứ bảy, 15/12/2018
.: Có những mối quan hệ cũng giống như tấm kính, thà ngồi yên nhìn nó vỡ, còn hơn nhặt lại những mảnh vỡ để tự làm đau mình. :.

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 21

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 20


Hôm nayHôm nay : 2113

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 33194

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4876443

Quảng cáo

 
 
Quảng cáo 2
Quảng cáo

Nhận tin qua e-mail

Tỷ giá ngoại tệ

Tháng M. hai 15, 2018, 5:46 pm
Code Buy Transfer Sell
AUD 16,497.32 16,596.90 16,778.10
CAD 17,143.60 17,299.29 17,488.16
CHF 23,074.41 23,237.07 23,537.79
DKK - 3,472.22 3,581.04
EUR 26,117.60 26,196.19 26,587.22
GBP 28,984.26 29,188.58 29,448.30
HKD 2,938.51 2,959.22 3,003.52
INR - 323.35 336.04
JPY 199.16 201.17 206.20
KRW 18.96 19.96 21.21
KWD - 76,408.66 79,406.44
MYR - 5,534.57 5,606.19
NOK - 2,663.81 2,747.30
RUB - 349.68 389.65
SAR - 6,196.62 6,439.73
SEK - 2,531.50 2,595.22
SGD 16,727.42 16,845.34 17,029.25
THB 696.35 696.35 725.40
USD 23,255.00 23,255.00 23,345.00

Trang Chủ » Chuyên mục » Chuyện tình yêu

Em mệt mỏi rồi chẳng thể đủ sức chạy theo anh nữa

Thứ sáu - 13/04/2018 12:15
Em mệt mỏi rồi chẳng thể đủ sức chạy theo anh nữa

Em mệt mỏi rồi chẳng thể đủ sức chạy theo anh nữa

Mưa gió, bụi bặm, xe cộ, khách khứa, cuộc đời… tất cả đổ xô vào em. Nhưng tất cả không đủ làm em sợ nữa. Có gì có thể làm tổn thương ta hơn thế nữa. Người ta cứ tưởng có thể ở bên nhau cả một đời, bỗng chốc lại trở thành người dưng. Người ta cứ tưởng có thể gặp nhau rồi có thể tháo gỡ mọi khúc mắc trong lòng, bỗng chốc lại trở thành người buộc chặt thêm những khúc mắc đó.

***

blog radio, Em mệt mỏi rồi chẳng thể đủ sức chạy theo anh nữa

Chúng ta chia tay nhau vào một ngày tháng 4 Hà Nội. Trời hanh hao, nắng vàng như lúa, gió hơi lạnh nhè nhẹ thổi. Em chạy trốn khỏi anh, khỏi Hà Nội với những tổn thương trong lòng.

Năm nay, ngày ta gặp lại vẫn là một ngày tháng 4 Hà Nội, nhưng lại là một ngày mưa gió bão bùng.

Em nhìn thấy anh đang ôm một cô gái khác, bước vào góc quán mà xưa ta đã từng ngồi đó. Bao nhiêu năm qua, có bao giờ anh thoáng nghĩ về em? Sau bao nhiêu năm gặp lại, em vẫn thế, vẫn chẳng dám bước chân vào con đường cũ, ngồi lại nơi quán cũ bởi sợ rằng có thể bắt gặp anh, bắt gặp những ký ức năm nao. Nhưng sau bao nhiêu năm xa Hà Nội, em vẫn muốn thử thách bản thân thêm một lần nữa, vẫn muốn đánh cược với mối quan hệ này thêm một lần nữa, xem mình đã thực sự quên anh hay chưa, thì giờ đây mới chợt nhận ra rằng em vẫn chờ anh.

Em tự hỏi anh đã quên ta tự lúc nào? Từ khi em dứt khoát nói lời chia tay để kết, hay anh đã tự quên em từ khi vừa nói lời yêu. Nhưng điều đó còn quan trọng nữa không?

Là em ngu ngơ, dại dột, ngốc nghếch hay cố chấp? Khi gặp lại, anh lướt qua như chưa từng quen nhau. Có lẽ nào, tình cảm chính là một thứ dứt khoát dễ dàng như thế?

- Xin chào, bàn này đã có người đặt rồi!

Em đánh bạo bước chân về phía trước, trước khi anh kịp ngồi vào bàn. Em không nghĩ sau bao nhiêu năm gặp lại là một câu không đầu không cuối như thế. Anh sững sờ trong thoáng chốc, có lẽ nào giờ anh mới nhận ra em? Anh buông tay khỏi cô gái ngây thơ bên cạnh. Tự nhiên em nghĩ đến mình, rằng em cũng đã từng như cô ấy, ở vị trí của cô ấy. Em của những năm tháng ấy thật dại khờ.

- Em về từ bao giờ?

- Uhm, hôm qua.

- Sao từ đợt ấy không liên lạc với anh?

- Em định đặt bàn này rồi mới gọi anh. Giờ lại gặp anh ở đây. Có lẽ em … trở về nhầm chỗ.

blog radio, Em mệt mỏi rồi chẳng thể đủ sức chạy theo anh nữa

Em vội trả tiền rồi bước vội khỏi quán, đầu không dám ngoảnh lại dù biết rằng có một ánh mắt vẫn đang dõi theo. Anh không chạy theo em, ngay từ đầu đã chỉ có một mình em đuổi theo anh mà thôi. Nhưng giờ em mệt mỏi rồi, chẳng thể đủ sức chạy theo anh nữa.

Tháng 4 năm đó, em cũng đã từng chạy trốn như thế.

Tháng 4 năm nay, em vẫn là người chạy trốn.

Mưa gió, bụi bặm, xe cộ, khách khứa, cuộc đời… tất cả đổ xô vào em. Nhưng tất cả không đủ làm em sợ nữa. Có gì có thể làm tổn thương ta hơn thế nữa. Người ta cứ tưởng có thể ở bên nhau cả một đời, bỗng chốc lại trở thành người dưng. Người ta cứ tưởng có thể gặp nhau rồi có thể tháo gỡ mọi khúc mắc trong lòng, bỗng chốc lại trở thành người buộc chặt thêm những khúc mắc đó.

Em đã trở về nhưng không phải bên anh, chỉ là trở về trong lòng Hà Nội để nhấm nháp những ký ức còn sót lại. Và chưa bao giờ em nhận ra rõ hơn rằng anh chưa từng yêu em dù là quá khứ hay hiện tại. Tháng 4 rồi sẽ qua...


Tác giả bài viết: Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Bài đăng mới hơn

Bài đăng cũ hơn

 

Đăng nhập thành viên

Thăm dò ý kiến

Bạn thấy nội dung Website ra sao?

Cần sửa đổi, bổ sung nội dung

Được

Hay

Lưu niệm