13:56 +07 Thứ ba, 11/12/2018
.: Có những mối quan hệ cũng giống như tấm kính, thà ngồi yên nhìn nó vỡ, còn hơn nhặt lại những mảnh vỡ để tự làm đau mình. :.

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 11

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 9


Hôm nayHôm nay : 414

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 23881

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4867130

Quảng cáo

 
 
Quảng cáo 2
Quảng cáo

Nhận tin qua e-mail

Tỷ giá ngoại tệ

Tháng M. hai 11, 2018, 1:21 pm
Code Buy Transfer Sell
AUD 16,552.59 16,652.51 16,834.32
CAD 17,144.87 17,300.58 17,489.46
CHF 23,240.03 23,403.86 23,706.74
DKK - 3,492.51 3,601.97
EUR 26,270.24 26,349.29 26,742.61
GBP 28,947.41 29,151.47 29,410.85
HKD 2,938.88 2,959.60 3,003.91
INR - 320.64 333.22
JPY 199.90 201.92 206.97
KRW 19.01 20.01 21.27
KWD - 76,509.26 79,511.00
MYR - 5,542.52 5,614.25
NOK - 2,681.06 2,765.08
RUB - 348.63 388.48
SAR - 6,196.12 6,439.22
SEK - 2,531.52 2,595.25
SGD 16,754.21 16,872.32 17,056.52
THB 695.29 695.29 724.29
USD 23,260.00 23,260.00 23,350.00

Trang Chủ » Chuyên mục » Chuyện tình yêu

Đau đớn nhất là không thể buông bỏ được người mình thương

Thứ tư - 27/06/2018 12:12
Đau đớn nhất là không thể buông bỏ được người mình thương

Đau đớn nhất là không thể buông bỏ được người mình thương

Thời điểm mà chúng ta rời bỏ nhau cũng chính là thời điểm những mối quan hệ được đổi tên, được thay thế và được lựa chọn. Sau chia tay sẽ rất đau, nhưng có lẽ nỗi đau lớn nhất chính là không buông bỏ được người mình thương.

***
 
blog radio, Ký ức về một khoảng trời
 
Sài Gòn của tháng sáu ẩm ương lắm, chợt nắng chợt mưa vô tình mà bất tận. Có lẽ sự xuất hiện của anh trong thế giới nhỏ bé của em thật là tuyệt vời, dẫu có là khoảnh khắc. Vốn dĩ chẳng có gì là mãi mãi không anh khi thời gian vội quá, chạy cuống cuồng đánh rơi cả khoảng trời của em!

Cơn mưa về ngang qua ô cửa sổ, đã bao lâu rồi kể từ cái ngày đặt biệt ấy, em vẫn ngồi ở khung cửa sổ này nhưng trong lòng không hoài gợn sóng. Đó là ngày anh nói muốn rời xa em, chẳng muốn cùng em bước tiếp trên đoạn đường này nữa. Em những tưởng mình sẽ thật sự mạnh mẽ, rắn rỏi tiễn anh đi trên con đường mới. Nhưng nước mắt em rơi không kiểm soát, trời cuối đông se lạnh mà nước mắt càng lạnh hơn. Em không còn đủ sức để nói với anh suy nghĩ của em lúc này nữa rồi, em không còn đủ tỉnh táo để nói rõ ràng, để níu giữ hay chỉ đơn giản là lời chào tạm biệt, em không đủ sức. Anh cứ thế mà rời đi, mang theo tất cả sức sống của em rồi.

Người ta hay nói thời gian là liều thuốc tuyệt vời cho vết thương tinh thần. Khi mà thời gian cứ trôi đi và cuốn theo chút nỗi nhớ của em đi mất. Mùa hè đến, nắng làm say cả một khoảng trời, chẳng còn cái lạnh của Sài Gòn hanh hao ngày ấy, em cũng thôi nghĩ nhiều về anh, thôi nhớ đến rõ mồn một cái nụ cười, cái dáng đi ấy. Em có thể tự mình dạo chơi trên những con đường quen thuộc, đi ngang qua góc phố thân thương, nhìn nắng nhuộm vàng thành phố từ ghế bên trái của một chuyến xe buýt. Những vụn vặt khi xưa rồi cũng dần tan biến, bóng tối chập chờn bao phủ ấy vậy mà em đã không còn ngồi thơ thẩn, nghĩ về một cái lang cang thân thuộc nào đó giữa lòng thành phố nữa rồi.

Buổi chiều cuối tuần cũng không có gì chuyển biến, mọi thứ vẫn cứ thế mà nhộn nhịp, em vẫn cứ thế mà dạo quanh những chỗ quen thuộc. Em gặp lại anh, gặp lại ánh nhìn thân quen ngày nào. Sao đột ngột quá, em chưa kịp định hình được trạng thái cảm xúc của mình nên có bây giờ là gì? Em nên chào anh như một người bạn cũ, hay cứ lạnh mặt bước tiếp như chưa từng quen biết, em phải làm sao đây? Thành phố này có rộng lớn quá không khi chỉ quay lưng đi là lạc mất nhau mãi mãi, có nhỏ bé quá không khi thoáng chút đã gặp lại người đã từng là trạm dừng tình yêu của mình.
 
blog radio, Ký ức về một khoảng trời

Anh vẫn thế, vẫn chiếc áo sơ mi màu đen yêu thích, vẫn chiếc kính nhỏ nhắn ưa nhìn,… mọi thứ về anh bỗng dưng hiện rõ trong tâm trí em. Vì sao thế? Có lẽ nào anh vẫn chưa biến mất thực sự khỏi kí ức của em, vẫn còn đó trong ngăn kéo, chỉ cần có chìa khóa, mọi thứ dường như chỉ mới là ngày hôm qua. Tiếng còi xe làm em giật bắn mình, lúng túng vài giây rồi vẫn khuôn mặt nghiêm nghị ấy, em bước tiếp, bước thật vững chãi về phía anh, môi nhẹ mỉm cười và gật đầu rồi lướt qua anh. Rồi tất cả trở về với trạng thái bình thường, em chợt thở phào dừng chân lại. Em quay đầu lại phía đằng sau như mong mỏi điều gì đó, em thấy anh vẫn đứng đấy không quay đầu lại, không bước tiếp cứ thế mà trầm ngâm. Rồi em sợ, sợ anh quay lại bất cứ lúc nào, sợ anh nhìn thấy ánh nhìn của em lúc này, nên thôi em vội lướt đi theo dòng người tấp nập.

Em vừa chạy vừa thở gấp gáp, ánh nắng chiều phả vào mặt nóng ran còn chói cả mắt. Em cứ thế mà chạy, nắng làm khóe mắt em ráo rỏi, nhưng bước chân sao nặng nề đến thế. Đến bây giờ thì em đã thực sự rời đi, rời khỏi nơi mà em luôn nghĩ nó thuộc về anh. Ngày đấy là một ngày mùa đông, anh rời đi còn em thì ở lại cho đến ngày mùa hè tiếp theo em mới chấp nhận buông tay, chấp nhận rằng thế giới của em không còn anh nữa.

Thời điểm mà chúng ta rời bỏ nhau cũng chính là thời điểm những mối quan hệ được đổi tên, được thay thế và được lựa chọn. Sau chia tay sẽ rất đau, nhưng có lẽ nỗi đau lớn nhất chính là không buông bỏ được người mình thương.

Vết xước ấy bây giờ như đã có thuốc chữa. Em của ngày hôm nay biết chấp nhận rồi, chấp nhận nhìn thẳng vào hiện thực và quyết định dứt khoát hơn. Em của ngày hôm nay không còn nghĩ nhiều về anh nữa, không còn những lời trách cứ cay độc của một đứa con gái nữa. Em của ngày hôm nay sẽ xem đó là một kỉ niệm mà mãi vẫn không muốn chạm vào dù chỉ một lần. Có lẽ sau chia tay chúng ta không thể làm bạn và tình bạn ấy thực sự không tồn tại bởi vì cả hai không thực sự dũng cảm đến mức làm đau người còn lại anh nhỉ! Khi mà ý nghĩ trở nên thông suốt rồi thì hành động cũng trở nên sáng suốt hơn. Và cứ thế cơn mưa cuối ngày cũng đến, tí tách bên cửa sổ, em nằm nghe mưa hát về một khoảng trời mới.

 

Tác giả bài viết: Ngân Trương – blogradio.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Bài đăng mới hơn

Bài đăng cũ hơn

 

Đăng nhập thành viên

Thăm dò ý kiến

Bạn thấy nội dung Website ra sao?

Cần sửa đổi, bổ sung nội dung

Được

Hay

Lưu niệm